Hôm đó trời không đẹp, mình cũng chẳng có tâm trạng gì đặc biệt. Nhưng anh xuất hiện – không ồn ào, không nổi bật, chỉ là một người nói chuyện đủ ấm để mình muốn trả lời thêm lần nữa.
Ban đầu tụi mình chỉ là hai người xa lạ nói chuyện cho đỡ buồn. Không ai nghĩ sẽ gắn bó. Nhưng càng nói, càng thấy hợp. Từ những câu chuyện nhỏ nhặt trong ngày, đến những lúc mệt mỏi chỉ cần có người nghe.
Anh không phải kiểu người ngọt ngào quá mức. Nhưng anh luôn có mặt đúng lúc mình cần.
Anh không phải kiểu người ngọt ngào quá mức. Nhưng anh luôn có mặt đúng lúc mình cần.
Tình yêu của tụi mình không ồn ào, không quá hoàn hảo. Có lúc giận, lúc im lặng, lúc tưởng như buông. Nhưng cuối cùng vẫn chọn quay lại, vì cả hai đều hiểu… không dễ gì tìm được một người khiến mình muốn ở lại lâu đến vậy.
Và có lẽ, tình yêu đẹp nhất không phải là bắt đầu rực rỡ thế nào…
Mà là sau tất cả, vẫn chọn ở bên nhau.